Theo quan niệm của người xưa trong tất cả các đạo không đạo nào qua được đạo hiếu: “Hiếu đạo vi tiền”. Người không giữ được đạo hiếu không thể nói mình là người có đạo.

Cha mẹ mang nặng đẻ đau nuôi dưỡng cho ta nên người, công lao to lớn của cha mẹ không gì bù đắp được. Chữ hiếu phải thể hiện bằng tinh thần chứ không phải mong trả ơn bằng vật chất, nên cũng không thể nói vì nghèo khó mà không quan tâm đến các đấng sinh thành ra mình. Cha mẹ không nghĩ đến vật chất, mà chỉ mong con biết nghĩ đến mình bằng tấm lòng chân thật. Cũng từ đó mà con không bao giờ nên để cho cha mẹ phải buồn phiền. Ông bà ta vẫn dạy: “Cha mẹ la mắng ngỏ trước trốn chạy ra ngỏ sau, không dám đem lòng cán giận” đã nói lên điều ấy.

Thời chúng tôi còn đi học, bộ sách “Thập nhị tứ hiếu” được trích dạy ở nhà trường không học trò nào không biết dù những người con đại hiếu như Lão Lai, Mẫn Tử Khiên, Lục Tích, Ngô Mạnh Tông…. đều sống ở thời Trung Quốc vào những thời xa xưa. Ở Việt Nam thời buổi nào cũng có những gương hiếu thảo, nhiều khi còn hơn cả những tấm gương mà chúng tôi đã học, tuy không được viết thành sách, nhưng giữa thực tế đời thường và qua phương tiện truyền thông ai cũng đều có thể thấy rõ. “Quạt nồng ấp lạnh” ngày nay chỉ còn là khái niệm của thời quá khứ, nhưng đạo hiếu vẫn không mất đi trong lòng mọi người.

Một vị chân tu trụ trì một ngôi chùa nổi tiếng hằng ngày vẫn tự thân ra chợ mua thịt cá về nấu nướng cho mẹ già. Một người đàn ông đã luống tuổi tự thân chăm sóc tận tình cho cha trong những ngày đau yếu, không chịu để cho vợ con làm thay…Những hình ảnh ấy được hoặc được nghe kể lại, hoặc chính tôi trông thấy tận mắt thật đáng trân trọng biết bao!

Quan niệm về đạo hiếu của người xưa như: “Bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại” (không hiếu có ba, không con nối dõi là lớn nhất) tuy ngày nay không còn phù hợp, nhưng con để tang cho cha mẹ trọn đời là điều không thể nào quên được cho dù trên hình thức đại tang chỉ có 3 năm. Cha mẹ khi đã không còn làm sao có thể tìm lại được!

Kim Hoa