Tóc bà nay đã điểm sương
Tháng năm giữa cuộc đời thường hẫm hiu
Thân đơn thương sớm thương chiều
Cánh cò lặn lội liêu xiêu một mình.

Nhớ xưa như bóng với hình
Bên bà, bên cháu nặng tình thân thương
Nay bà còn ở quê hương
Cháu đi phiêu bạt tha phương cuối trời.

Nhớ bà, nhớ lắm bà ơi
Biết bao giờ được có hồi gặp nhau
Buồn rơi hoa nắng nhạt màu
Cách xa vạn dặm… nghe đau đáu lòng.

                           Trần Ngọc Bảo Châu (USA)